Thương hiệu Việt: Khi tinh thần dân tộc bị đem làm "con tin" cho Tâm mê mờ
Hình ảnh ẩn dụ chiếc thuyền khẩm chở nặng lợi ích nhóm và bí mật kinh doanh

Thương hiệu Việt: Khi tinh thần dân tộc bị đem làm “con tin” cho Tâm mê mờ

Toàn bộ bài đọc dành cho các anh/chị

Bạn thân mến,

Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau tĩnh lặng để nhìn lại một chủ đề không mới, nhưng luôn là thứ “kim bài” vô hình được tận dụng để tạo sức hút trước công chúng: Tinh thần dân tộc.

Trong sâu thẳm tiềm thức mỗi người Việt, sự ưu tiên cho sản phẩm nội địa là một phản xạ tự nhiên của lòng tự tôn và lịch sử. Sử dụng sản phẩm hay dịch vụ nào là quyền tự do cá nhân, tôi không can thiệp. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Tâm Quan Sát, có những nút thắt về “Nhân quả” và “Năng lượng” đang ẩn sau những lớp màn truyền thông khéo léo mà chúng ta cần thực sự suy ngẫm.

1. Những câu hỏi đau đáu cho “Phúc khí dân tộc”

Bạn có bao giờ tự hỏi:

  • Phải chăng chúng ta đang vô tình làm trò cười cho bạn bè quốc tế và những người có trí khi cổ xúy cho những giá trị hời hợt?
  • Liệu nền tảng kiến thức cơ bản của cộng đồng đang bị hỏng, nên chúng ta không nhận ra sự nguy hại khi dung túng cho sự yếu kém của những doanh nghiệp chỉ biết “gắn mác”?
  • Sự e dè và mất lòng tin từ quốc tế sẽ lớn thế nào khi một “Thương hiệu Việt đúng nghĩa” thực sự xuất hiện, nhưng lại bị đánh đồng với những bóng ma trước đó?

Khi quá nhiều “tâm thức mê mờ” tụ lại, nó tỏa ra một trường năng lượng kém lành, chiêu cảm những nhân tố xấu ảnh hưởng trực tiếp đến Phúc khí của quốc gia và dân tộc.

2. “Thương hiệu Việt” đúng nghĩa là gì?

Phần lớn người tiêu dùng hiện nay thường chỉ đánh giá thương hiệu dựa trên các tiêu chí bề nổi của lý thuyết như: chủ doanh nghiệp là người Việt; có quy mô sản xuất, văn phòng tại Việt Nam; đóng góp thuế và tạo việc làm cho nội địa.

Nhưng nếu chỉ tập trung vào nhãn mác mà quên mất cái “Giá trị cốt lõi” then chốt thì thật thiếu sót. Một doanh nghiệp Việt đúng nghĩa phải hội tụ cả Tâm và Tầm (Đạo đức và Làm chủ công nghệ). Hãy nhìn vào hai mô hình thực tế:

  • Mô hình Cà phê: Họ có thể nhập khẩu nguyên liệu hoặc dùng nguồn tại chỗ, nhưng quan trọng nhất là họ sản xuất theo quy trình, công thức và triết lý riêng biệt, có thể điều chỉnh hoặc phát triển thêm tùy ý mình. Đây là mô hình doanh nghiệp Việt đúng nghĩa, giống như cách mà cà phê Việt đã tự tin chinh phục toàn cầu.
  • Mô hình Điện tử “gắn mác”: Đặt hàng đối tác, in nhãn mác, hoặc lắp ráp linh kiện nhập khẩu hoàn toàn để ra thành phẩm. Họ không vi phạm pháp luật khi đóng thuế đầy đủ, và được luật pháp bảo vệ theo bí mật kinh doanh của doanh nghiệp, nhưng nó chỉ dừng lại ở “thương hiệu Việt theo nghĩa đen”. Cái gốc làm chủ cuộc chơi và không lệ thuộc thì doanh nghiệp này còn thiếu.

Hệ quả của “thương hiệu Việt nghĩa đen”: Vì không sở hữu giá trị thực, những đơn vị này thường kinh doanh theo tư duy “chụp giật mì ăn liền”. Khi mảng miếng lợi ích bị phát hiện hoặc bị sao chép, họ không chọn cách nâng tầm trí tuệ mà thường tạo ra những biến động gây xáo trộn thị trường, thậm chí sẵn sàng đẩy mạnh các xung đột lợi ích với những doanh nghiệp đã có vị thế ổn định. Lối hành xử này không chỉ làm nhiễu loạn môi trường kinh doanh mà còn bào mòn niềm tin của xã hội.

Tôi muốn đặt một câu hỏi phản tỉnh cho những doanh nghiệp đang ẩn mình sau những làn sóng tự tôn dân tộc nhưng thực chất chỉ đang “vay mượn” lõi của người khác:

“Nếu thế giới đóng cửa vào ngày mai, nguồn cung bị cắt đứt, quý vị còn lại gì ngoài một đống nhãn mác in sẵn?”

Một quán mì gia truyền tuy quy mô nhỏ nhưng họ sở hữu công thức, quy trình và linh hồn của sản phẩm. Họ có thể nhân bản ở bất cứ đâu mà không bị chi phối. Đó mới là một thương hiệu đúng nghĩa.

3. Thương hiệu Việt phải đi cùng Trí tuệ Việt

Trí tuệ (Wisdom) bao hàm cả tri thức nhưng vượt lên mọi lý thuyết để đi vào thực tế thu được kết quả thực chứng. Đó là “Vô sư trí” – trí tuệ tự thân không cần vay mượn. Nơi nào có trí tuệ là nơi đó có ánh sáng; cũng vậy, trí tuệ trong kinh doanh đã bao hàm cả Đạo đức và Giá trị cốt lõi thực sự trong đó.

4. Khoảng lặng để quan sát

Tôi chia sẻ điều này với một nỗi buồn khó tả khi chứng kiến nhiều người lại vô tình bị cuốn vào những kịch bản dàn dựng khéo léo để rồi bị lợi dụng lòng tin. Chúng ta cần một “khoảng lặng” để minh bạch hóa mọi thứ. Chỉ khi đó, niềm tự hào dân tộc mới được đặt đúng chỗ, không còn là vết nhơ trước quốc tế và giúp người sau xuất hiện không phải chịu sự “dè chừng” từ dư luận.

5. Góc nhìn Nhân quả: Lối thoát của Hạnh nguyện

Nhiều doanh nghiệp đang vận hành chiến thuật “Lên thuyền”: Gom thật nhiều đối tác lên một chiếc thuyền khẩm, dùng dây nhợ lợi ích buộc chặt họ lại làm “lá chắn” bảo vệ cho sự yếu kém của chủ thuyền. Họ đang tiêu tán phước đức rất nhanh để duy trì sự im lặng cưỡng cầu đó trước những cơn “gió lớn mưa to” sắp tới.

Tuy nhiên, “không ai đánh người chạy lại”.

Nếu doanh nghiệp dũng cảm trả lại cái “Danh ảo” để nhận lấy cái “Thực”, đó là một cuộc chuyển nghiệp vĩ đại. Thay vì tìm cách “ém” thông tin, hãy chân thành xây dựng một lộ trình minh bạch: “Tôi chấp nhận mượn lực từ đối tác trong giai đoạn đầu để thâm nhập thị trường, nhưng tôi đã có lộ trình để nghiên cứu và làm chủ hoàn toàn công nghệ…” Khi doanh nghiệp dám nói thật và hành động bằng Hạnh nguyện, họ sẽ biến khách hàng từ những người bị lợi dụng trở thành những người hộ pháp đồng hành. Đó mới là lúc “Phúc khí dân tộc” thực sự được bồi đắp.

6. Lời nhắn nhủ về “Tâm mê mờ” và Tần số tâm thức

“Tâm mê mờ” là ý chính tôi muốn nhắn nhủ cho những người hữu duyên có thể là vô tình không nhận ra mình là nạn nhân. Khi “tâm mê mờ” chiếm ưu thế (tâm thức dưới người – khi có thời gian tôi sẽ chia sẻ thêm về chủ đề này) dẫn đến chiêu cảm câu thông những thế lực xấu ác; nói theo khoa học là luật hấp dẫn – đồng thanh tương ứng.

Điều này sẽ tàn phá những giá trị đạo đức vốn có. Khi tần số tâm thức thấp lan rộng, nó sẽ “bảo kê” cho những mầm mống bất thiện bộc phát. Lúc đó, những hiện tượng vi phạm đạo đức trắng trợn sẽ xảy ra dày đặc hơn: nghịch tử giết cha mẹ, loạn luân, lừa đảo được bao che, thực phẩm bẩn, thuốc giả giết người hàng loạt, hay pháp luật bị bẻ cong…(tham khảo bài viết: Lao động chân tay là thấp kém?)

Hãy nhìn về quá khứ của những bậc đạo đức xưa: thời ấy xuất hiện rất nhiều bậc Hiền – Thánh nhân, những vị ấy đào tạo ra những người trí có đạo đức. Xã hội thời đó yên bình, nếu có vi phạm cũng rất ít và nhẹ, bởi năng lượng lành và tần số tâm thức cao đã hấp dẫn từ trường lành của vũ trụ. Xã hội luôn được bao bọc bởi tấm khiên “thiện lành”, khiến thế lực ác phải ẩn dật ngủ ngầm chờ đợi thời cơ.

Một ví dụ để bạn dễ hiểu: Một nơi được xem là điểm đen của tệ nạn, nếu vô tình có một vị tướng lĩnh chính trực về cư ngụ, thì dường như trong bán kính đó, những thế lực xấu ác sẽ tự tìm cách né mặt, lẩn trốn. Trong thế giới vô hình tâm linh cũng y như vậy: Nơi nào có ánh sáng, bóng tối tự khắc tan biến.

Tâm Quan Sát

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang